This page looks plain and unstyled because you're using a non-standard compliant browser. To see it in its best form, please upgrade to a browser that supports web standards. It's free and painless.

TRANG CHíNH | ALBUMS | FRIENDS |ADMIN | MOBILE
Tự giới thiệu

My photo


Chủ bút: Cua - @
Email: thuyvnqd@gmail.com

Danh sách bạn bè

View All Friends
tìm kiếm
lịch
« March 2010 »
Mo Tu We Th Fr Sa Su
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
các chủ đề gần đây nhất
Kính báo!
Văn nghệ Quân đội số cuối tháng 11-2007
Cảm tác
Làm ngựa cho con
Thảo nguyên
Thư của một nhà thơ Việt thế kỷ 21 gửi những nhà thơ đời Đường
Ngẫu hứng giao mùa
Gió đồng se sắt
Ngẩng đầu lên đi em!
Huyền thoại Yàng
các góp ý gần đây nhất
Vũ Xuân Tửu: Tuyên Quang, 26/1/2010 gửi: Nhà văn Đỗ Tiến Thụy Xin chúc mừng...
t4: la cau chuyen buon nhung hay va rat xuc dong,...
Cucvang: Độc truyện của anh đã nhiều nhưng chưa có dịp được làm quen. Hôm nào...
nguoinhaque: http://hueoi.com/diendan/index.php/topic,2426.msg14331/topicseen.html#msg14331 xin...
Vũ Xuân Tửu: Hôm nay, tôi mới có dịp đọc ý kiến của bạn "Eo Biển Đêm", về chuyện...
litivang: ôi. Em đã vào thăm anh đây
Cua: Mình ở xóm Giữa bạn ạ. Mình đi bộ đội từ năm 1988 nên bạn không biết...
Cua: Cám ơn nữ sĩ Ninh Bình đã có thiện cảm với Cua! Chúc vui khoẻ, sáng...
tuấn: a cũng quê ở tốt động mà sao e ko biết nhỉ? a ở xóm nào vậy? e...
Nguyễn Hương Duyên: Tôi ấn tượng và ám ảnh bởi "Người về cất nước sông Gianh", từ đó...
icdxfbwv: usxyrlye ...
jycityik: ijekxnfq http://bosmftlz.com mnewgnhx txlpqnhk [URL=http://eiavfgiq.com]wgcvidos[/URL]
xosnvffg:
[URL=http://dgjablft.com]voxpmfqy[/URL] ezkpveeq http://ektqrjmi.com qrzafbqy mqbpsmvv
Ánh Huỳnh:
Lời khen của Cua về tập thơ ĐMCNB của tui đã làm tui cảm động ! Xin cho...
@: Lão Cua đồng vắt kiệt nước mắt của ta rồi. Ta sẽ bắt đền cho xem!
@: Mỗi lần đọc lại câu chuyện này, @ lại bị ám ảnh về một kỷ niệm...
koaozjxf: [URL=http://fhjhsnsp.com]ezodcowl[/URL]
@:
Ừ nhỉ! "Không có chuyện ra điều kiện cho tình yêu được". Cho nên không...
Cua: Khi nào rảnh thì đến cơ quan anh chơi nhé. Số 4 Lí Nam Đế Hà Nội.
Đỗ viết Định: chao anh-em cho lien ket vao web cua em thay moi nguoi vao doc dc nhieu va cu khen la bai cua...
mucdong: He he he! Chúc anh cua vui!
Đỗ Tiến Thụy: Mình rất vui lòng nếu được bạn tạo liên kết với trang của bạn để...
langtuttc: anh oi co the co web cua em lien ket vao trang blog cua anh dc ko vay > cam on anh...
Đỗ viêt Định: Quê hương là gì hả mẹ ? Mà cô giáo dạy phải yêu Quê hương...
Đỗ Viết Định: Mẹ là người mang ta đến cuộc đời, và cũng là nơi ta trở về. Người...
Đỗ viêt Định: Thuở nhỏ, cứ mỗi lần trời đổ mưa, hai chị em tôi lại sùm sụp nón mũ,...
Đỗ Viết Định: Chào anh ! Em xin lỗi anh ha, em năm nay mới 25 t thôi, nhưng em đã đọc...
Đỗ Tiến Thuỵ: Tôi chưa biết bạn bao nhiêu tuổi để xưng hô cho phải. Nhưng rất cảm ơn...
Đỗ viết định: Tốt Động, một làng cổ ở huyện Chương Mỹ, nổi danh trong lịch sử dân...
dohoang: Tôi là Đỗ Hoàng, có gặp Thụy một đôi lần ở tòa soạn. Tôicó chơi...
Tudalinh: Dao ray Thuy van khoe luon chu!Luc nao ve Kon Tum ghe Phuc choi!
ĐTT: Cám ơn bác đã bỏ thời gian vào thăm blog của em! Năm mới kính chúc bác tài...
Nguyen Hoang Son: Ngoi buon, vao blog cua Do Tien Thuy doc choi, thay soi noi qua. Cam on Thuy vi nhung thong...
donganh: Sau một năm không gặp nhìn chú cua đồng ấy vẫn còn sung sức lắm. Tết...
Nguyễn Đức Thiện: Sáng nay, mở web vannghequandoi, dọc lại Thách ghềnh Ban Mê của mình. Ô hay,...
MT: XIN LỖI ANH HK CÁI TỘI KHÔNG VÀO NET CỦA ĐỖ TIẾN THỤY LIÊN TỤC ,NÊN GIỜ...
MT: BÔNG HỒNG CÀI ÁO,BÓNG MÁT,ĐƯA EM VỀ QUÊ HƯƠNG VÀ NHẸ NHÀNG TRONG TÌNH YÊU...
Cua: Mời bác ghé sang địa chỉ nhà mới của Cua nhé! http://gacuadong.vnweblogs.com
Hữu Kim: Tạp Chí VNQĐ yêu quý của chúng ta vẫn là tờ TC văn nghệ được nhiều...
Cua: Ôi giời! Xin chớ hung hăng Gió không còn trẻ mà măng chưa già...
Hữu Kim: Cám ơn bạn về góp ý rất hay! MT là ai nhỉ? Vẫn chờ thôi! Thực ra bài thơ...
Cua: Ô, sao bạn có bài thơ về rơm hay thế nhỉ! Cua từ rơm rạ lớn lên mà...
hoa nắng: Anh về rơm đón giữa đường Hương thầm phảng phất vấn vương chân...
pcthang: Chém cha cơn gió vô tình Nào thì tiếp: Kẻ ăn không hết...
Cua: Bác thì ra Bắc vào Nam Còn Cua chỉ biết bò ngang một mình Chém cha...
Cua: Cám ơn anh đã vào nhà cũ của Cua và để lại bút tích. Hôm nào có dịp...
pcthang: "Xe ga váy ngắn đơm đầy gió đông…" Cua này đích thực cua...
xuanthu: Bài thơ ngắn gọn mà hay quá. Anh ĐTT đồng hương viết tài thật. Văn...
Cua: Bài của em thì ít, nhưng ảnh lại nhiều, mà toàn ảnh nguyên gốc mỗi cái...
Nguyễn Đức Đát: Mới post 83 bài làm sao đã hết dung lượng. Hồ Tĩnh Tâm post hơn 600 bài dung...
xuất bản tin
RSS 0.90
RSS 1.0
RSS 2.0
Atom 0.3
lưu trữ
November 2007
October 2007
September 2007
August 2007
July 2007
June 2007
May 2007
April 2007
March 2007
categories
Chuyện ngắn [15]
Chân dung gã Cua đồng [1]
Dòm ngó [1]
Chuyện gẫu [23]
Chuyện dài [3]
Thơ qua mắt Cua [3]
Văn nghệ Quân đội số mới [5]
Báo chí [4]
Hò vè [9]
Chiết ní - nuận bàn [11]
Văn cung tiến [9]
Góp gạo... [1]
liên kết cá nhân
Báo điện tử
Vietnamnet
Thanh niên online
Tiền phong online
Tuổi trẻ
E van
Blog bạn bè
Tư riêng riêng
Đãi trăng
Tú mỡ
Võ Kim Ngân
Nguyễn Đức Đát
Nguyên Hùng
Nguyễn Xuân Phước
Kim Oanh oanh
Mai Thìn
Huỳnh Thúc Giáp
Đỗ em
Văn Công công
Chung
Trang chủ Vnweblogs
Website cá nhân
Phong Điệp
Vũ Hồng
Trạng thái của blog
Tổng số bài viết: 82
Tổng số góp ý: 870
Tổng số trackbacks: 0
Tổng số lượt xem bài: 20.395

Powered by Vnweblogs

Màu rừng ruộng -Trâu đỏ (chương 2)

dotienthuy 14 April, 2007 14:30 Chuyện dài Đường dẫn cố định Trackbacks (0) góp ý (3)

(Tiếp theo)

ảnh bìa tiểu thuyết

Trâu đỏ

- Này, cậu Vinh!

Ông Sùng vẫy tay cất tiếng. Vinh lững thững đến bên ông Sùng và ngồi xuống. Ông Sùng vừa gom dọn đồ nghề, vừa kẻ cả cất lời:

- Thế là cậu quyết chí ở nhà chăn trâu thật à? Chặc chặc! Tiếc nhỉ! Thằng Đốp nhà tôi mà giỏi giang như cậu, tôi dám bán cả nhà cho nó ăn học tới cùng!

Nghe cha nói giọng phân bì, thằng Đốp bực mình nhấm nhẳng mấy tiếng rồi bỏ về. Ông Sùng nhìn theo cái dáng ục ịch của thằng Đốp chép miệng thở dài:

- Học thì dốt, chỉ được cái hỗn là tài! Lớp năm rồi mà bảo cộng mấy chục quả trứng cũng sai be sai bét. Chả bù cho cậu. Sao ngày xưa cậu không lộn vào nhà tôi nhỉ?

Ông Sùng nhìn chăm chăm vào mặt Vinh như thể trách móc khiến Vinh vừa thẹn vừa buồn cười. nhỉ, ví thử mình lộn vào nhà ông Sùng thì không biết sự thể thế nào? Ông Sùng nói chắc như thể Vinh đang là con ông ấy:

- Mỗi ngày tôi sẽ cho cậu ăn ba bữa cơm không với thịt cá đàng hoàng. Tuổi cậu mỗi bữa đánh đứt một cân gạo như chơi, tôi lạ gì cái tuổi trai trứng cá gái má đào, ăn bất thùng chí thình. Tôi sẽ sắm cho cậu cái xe Phượng hoàng cánh trả để cậu đi học. Quần áo thích gì có nấy. Chỉ cần cậu học giỏi cho tôi là được!

Vinh buột miệng cười hì hị. Ông Sùng trợn mắt hỏi dồn:

- Cậu cười cái gì? Tôi mà nói sai tôi xin làm con cho cậu!

Vinh phủi đít quần đứng dậy.

Ông Sùng ơi là ông Sùng! Nếu được chọn cha chọn mẹ trước lúc sinh ra, tôi sẽ vẫn chọn mẹ cha tôi. Ông có lòng tốt sao không cho chị Miền ăn học tới nơi tới chốn? Chị Miền đã khóc hết nước mắt van xin mà ông vẫn khăng khăng bắt chị ở nhà không cho học tiếp cấp ba. Chị đã đứng hàng ngày trước ngõ nhìn tôi đi học qua nhà với ánh mắt thèm thuồng. Chị đã lén mượn sách của tôi về học. Tìm thấy những cuốn sách giấu trong cót thóc, ông đã làm gì ông có nhớ không? Ông đã thẳng tay xé nát những tập sách giáo khoa cấp ba ít ỏi của tôi rồi ông lại vứt tiền ra đền trả. Ông hy vọng vào thằng Đốp, nhưng thằng Đốp lại mang cái gen quí của ông rồi.

Cuộc nói chuyện ngắn ngủi với ông Sùng làm Vinh buồn hẳn, không còn thấy đói. Ông Sùng thấy Vinh không mặn chuyện thì ngoác miệng ngáp dài rồi ngả người nằm ngửa trên bờ ruộng vơ nón úp lên che mặt. Một lát đã nghe ông cất tiếng ngáy khòng khọc như điếu tắc. Nhìn hai bàn tay ông Sùng vẫn hoen máu đỏ, Vinh bỗng thấy mùi tinh hoàn lại bốc lên nồng nặc. Vinh cảm thấy rất lạnh và buồn nôn. Vinh chưa biết chạy trốn đi đâu để tránh cơn buồn nôn đang cộn lên thì nghe phía đê có tiếng người í ới. Một đoàn người mang thùng kéo nhau đi về phía chiếc máy bơm. Họ xếp hàng thành một dây nối dài từ chân đìa lên đê chuyền tay nhau những thùng nước mồi vào chiếc máy bơm đã ngủ quên mấy tháng nay.

Vinh đến nơi thì anh công nhân đang quát tháo om xòm, giục mọi người nhanh tay múc nước. Nhưng chiếc máy bơm cũ nát hở van đáy nên bao nhiêu nước tọng vào họng lại chảy hết xuống sông. Anh công nhân hét lên:

- Cuốc đất! Cuốc đất đổ vào nhanh lên!

Những xô đất được đổ vào, nhưng nhiều quá nên tắc ngay nơi cánh bơm không trôi được xuống van đáy. Nước đổ vào lại trớ ra.
ng trên thì đầy nhưng ống dưới gõ vẫn rỗng bôông bôông. Anh công nhân dập cầu dao điện, tiếng máy hóc đất rú lên sằng sặc. Mọi người ngao ngán ngồi bệt xuống nghe anh công nhân chửi vung tí mẹt:

- Đ.mẹ! Đã bảo đổ đất thịt không đổ, lại đổ đất thó. Giờ đéo ai mà móc được nó ra!

Vinh đứng nhìn một hồi rồi buột miệng:

- Đổi pha! Sao không đổi pha?

Anh công nhân quay phắt lại phía Vinh định vặc một câu gì đó. Vinh nghiêm chỉnh:

- Em nghĩ anh đảo pha điện cho cánh quạt quay ngược chiều là được!

Anh công nhân cất ngay nét mặt đang cau có, lẳng lặng xách cờ lê mở hộp điện ba pha. Kỳ cạch một hồi, anh đứng dậy đóng cầu dao. Tiếng máy réo ào ào dồn đất xuôi xuống đáy ống bơm òng ọc. Đoàn người reo vui hối hả múc nước tấp vào ống máy. Nửa tiếng sau, anh công nhân đóng máy. Một búng nước đục ngầu toàn bùn đất ộc ra. Nhưng kìa, chiếc máy bơm bỗng ậm ặc mấy tiếng rồi nằm im thin thít. Mất điện!

Đoàn người chán ngán bỏ về, bỏ mặc chiếc máy bơm như một khẩu đại bác khổng lồ chĩa nòng lên trời. Gió chiều thổi mạnh, áo mỏng tả tơi. Vinh ngồi so ro trên mặt đê dõi con mắt đói vàng nhìn về phía cánh đồng. Cánh đồng rách nát càng nhìn càng đói. Vinh muốn tìm một chỗ ngủ cho qua cơn. Ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ có miệng ống bơm đen ngòm như một cái hang là khả dĩ.

Vinh đút hai chân xuống trước, rồi từ từ tụt cả người gọn vào trong ống. Mùi cao su, mùi bùn đất xộc lên nhức óc. Nhưng mà ấm. Nằm một lát, Vinh lơ mơ ngủ.

Cậu mơ thấy mình đang nằm trên cánh đồng bát ngát lúa vàng. Những hạt lúa to như chiếc ấm chen nhau kìn kìn chảy về ngõ xóm. Nhà nhà khấm khởi mang hết cót lớn cót bé bồ nhỏ bồ to ra đựng mà không xuể, trong khi lúa vẫn tràn về như thác lũ. Khuôn mặt già trẻ gái trai làng Bùi tươi vui như hội. Những khuôn miệng xinh xắn không phải nói chuyện ăn uống nhục hèn mà toàn những câu thanh cao lời hay ý đẹp. Những đứa trẻ làng Bùi lột vứt lớp áo te tua cóc cáy khoác lên mình những tà áo mới ngây ngất tới trường. Những ngôi trường ngói đỏ thấp thoáng dưới tán bàng xanh thẫm rân ran tiếng hát quện tiếng chim. Vinh thấy mình lớn bổng lên từ những bài học không vấn vương cơm áo. Và cậu thấy mình hoá thành một phi thuyền đang nằm trên bệ phóng của tàu vũ trụ Phương Đông. Bầu trời đầy sao và mặt trăng lung linh vẫy gọi. Vinh thấy thấp thoáng muôn gương mặt thân quen giơ tay chào vẫy. Vinh cũng giơ tay chào tạm biệt mọi người để bay vào khoảng không cao vút... Bệ phóng tàu vũ trụ Phương Đông rung chuyển. Tiếng máy rú lên u ú. Không có một bệ khói trắng hình đài sen khổng lồ đưa phi thuyền cất mình khỏi đất. Nguồn điện có đột ngột đã đẩy vót Vinh ra khỏi ống máy bơm như một viên đạn thịt. Cậu rơi một đường hình vòng cung trên không gian ngắn ngủi rồi bị dòng nước đục ngàu cuốn trôi vào mương máng...

Lóp ngóp bò lên bờ. Toàn thân lẩy bẩy. Vinh đi không nổi nữa. Nghé Hoa sau một hồi ăn no đang ngác ngơ tìm chủ, thoáng thấy bóng Vinh đã phi vội đến. Vinh cố sức leo lên lưng Nghé Hoa nằm úp dọc lưng trâu như một chiếc bao tải rách...

*

Nghé Hoa đã tốt nghiệp bài học đầu tiên trên cạn. Bắt đầu bài hai, xuống ruộng lầy. Bụng Nghé Hoa thót lại, đuôi bị ông
Ét buộc quặt làm đôi cho khỏi vẩy bùn. Vinh mặc áo tơi lá lội ì ọp đằng trước. Cả Vinh và Nghé Hoa toàn thân bê bết, chỉ hở mỗi hai con mắt chớp nhanh cam chịu. Ông Ét dõi từng bước chân của Nghé Hoa và Vinh, nhưng mắt vẫn liếc ngang nhoay nhoáy. Những con cua bất ngờ ngoi ra từ gốc rạ, ông đưa tay nhúp rất gọn gàng, vận nhanh vào cạp quần cộc màu nâu đất. Vinh bất ngờ quay đầu lại hỏi:

- Người ta đồn ông thả cua vào vại sành, nhốt cho đến bạc cả nủ, chờ đủ dăm xâu mới cho vợ bán, có thực không ông?

Ông
Ét cười ngượng:- ờ...Thì... phải tiết kiệm chứ! Mày không nghe đài nói oang oang suốt ngày đấy à. Tiết kiệm là quốc sách mà lị!

- Cháu thấy, có một cách tiết kiệm rất hay...

- Cách gì? Cách gì?

Ông
Ét hỏi dập dồn. Vinh dừng hẳn lại nhìn ông cười cợt:

- Cách tiết kiệm tốt nhất là... làm ra được nhiều tiền!

Ông
Ét ngẩn người ngẫm ngợi mất một lúc lâu rồi chửi toáng lên:

- Mẹ con nhà giáo Tiến! Mày xỏ ông đấy phỏng? Đừng có thói trứng khôn hơn vịt nhé! Tao đào mả bố tao lên bán xương hay sao mà làm ra được nhiều tiền? Trăm thứ trông vào mấy thúng thóc, không tiết kiệm có mà rã họng chứ chơi à!

Đang chửi như hát hay, ông
Ét đã lại chuyển giọng reo vui:

- Lại một chú cua kềnh! Khớ khớ! Năm nay cua vào hang muộn, kiểu này phải rét đến ra giêng!

Buổi ấy bắt được nhiều cua. Cạp quần của ông
Ét phồng lên như đai võ sĩ, ướt nhoẹt, cua nhoi cả ra ngoài. Ông Ét vui vẻ dừng cày:

- Vinh, mày chạy về lấy cho tao cái giỏ! Từ giờ mày không phải dắt nữa. Con nghé này thuần rồi.

Khi Vinh mang được giỏ ra thì Nghé Hoa được tháo ách thả trên đồng vắng. Tiếng cua cào nan giỏ lào xào. Những đốm cò trắng đứng so ro trong giá lạnh. Niềm vui của kẻ vừa hoàn tất một công việc quan trọng khiến khuôn mặt ông
Ét nở bừng. Ông quơ tay tìm chiếc điếu cày vẫn giắt nơi thắt lưng mà không thấy. Chắc lúc mải bắt cua chiếc điếu đã rơi xuống ruộng. Bàn tay to bè của ông nhanh nhẹn xắn một tảng đất thịt, thoăn thoắt nặn một cái điếu bát hình con rùa rất đẹp. Ông vặt một cọng rạ to cắm vào cái điếu vừa được châm nước làm “xe”, moi túi lấy chiếc bật lửa xăng. Chiếc bật vất vả toé đá mãi mới đậu được ngọn lửa nhỏ vàng như hạt nếp. Ông Ét run run châm điếu, rít một hơi dài. Chiếc điếu đất nhọc nhằn rên lên những tiếng ùng ục nho nhỏ giữa đồng. Ông Ét nhả khói, trấn tĩnh nhìn Nghé Hoa gật gù:

- Nó là con trâu quí đấy! Nó ưa ngọt! Cứ rủ rỉ nói chuyện với nó như nói với trẻ con thì nó kéo phăng phăng, ngày ba sào ruộng trũng đi veo.

Ông nheo mắt lim dim, tay lần giở gói trầu. Tiếng nhai trầu gau gáu nghe mà thèm. Môi Vinh tím tái vì lạnh. Vậy mà môi ông
Ét vẫn đỏ như son.Ông Ét nhoẻn một nụ cười thay lời chia tay với thời gian cộng tác của Vinh. Nụ cười viên mãn giãn to quá cỡ khiến những quết trầu rạn vỡ. Và Vinh, trong một khoảnh khắc bất chợt đã nhận ra, sau lớp son trầu ngụy trang là một cặp môi cũng xám ngoét, tái tê. Nó khiến cho nụ cười của ông giống một đóa hoa râm bụt đang run rẩy trong tàn úa. Những ngày sau đó, mỗi lúc đi đón Nghé Hoa Vinh lại gặp nụ cười ấy héo hắt đầu bờ ruộng. Bao nhiêu sức lực ông đổ vào đường cày. Những đường cày găng nặng như rút ruột Nghé Hoa suốt một vụ đông dằng dặc.

*

Cuối vụ cày đông, những con trâu mua về từ miền rừng đua nhau “ngã nước” Hợp tác tha hồ mổ chia phần đỏ ối cả sân kho. Máu trâu tanh rềnh tuôn òng ọc xuống ao tù. Ao rau cần được tưới máu trâu nên tốt um, non thân thấn. Mà lạ, thịt trâu toi dai nhách lại hợp vị với rau cần non, ăn một miếng là nhớ suốt đời.

Ông
Ét lúc đó mới được dịp xả cơn tức bực.

Thấy chưa, hợp tác tiếc mấy chục công, không chịu để ông đi mua trâu. Ông đã bảo rồi, ông không thèm bớt xén một xu mà lị. Chỉ cần trả công ông bằng một vụ cày thôi, ông sẵn sàng đi lên tận Lào Cai, Yên Bái để chọn bằng được những con trâu tốt nhất. Ông chỉ chọn thôi, còn chủ nhiệm hợp tác cứ gói tiền theo ông mà trả rồi đánh trâu về. Thế mà không chịu, lại đi tin vào những thằng lái trâu mồm miệng lèo lá, nói dai như đỉa bám đít đàn bà. Lúc chúng nó lùa mấy chục con trâu về sân kho, ông đã ra xem. Ông cầm mũi một con dếch lên là biết tỏng tòng tong. Chúng nó chỉ qua mặt được mấy ông lãnh đạo quan liêu chứ lừa sao được thợ cày. Ngữ trâu này trông thì tốt mã đấy, nhưng chỉ một vụ là kềnh hết, vì trâu đồng rừng chỉ quen ăn lá trên cao nên lông cằm dài như râu dê, bọn lái trâu đã lấy dao cạo đi. Đồng làng mình cỏ thì lún phún, gặm cùn cả răng chưa nổi một mồm, chết đói là cái chắc! Thế mà xã không nghe ông, vội vàng nhập nguyên lô trâu ấy. Để bịt miệng ông, đội trưởng đội sản xuất giao cho nhà ông chăn một con béo nhất, múp míp như sim chín. Ông cười khẩy mà rằng, cái ngữ trâu hàng mã ấy ai thích thì cứ việc chăn. Ông thà để con chơi rông chứ không thèm tham tí phân bón ruộng phần trăm mà nhận nguyên một con trâu chỉ biết ỉa!

Lời ông như thánh phán. Bây giờ ông mới chửi, vậy mà sĩ tốt trong xã cứ là im re, đố có dám ra mồm. Chỉ béo cho lò nấu ma-di của hợp tác. Xương trâu lổng ngổng chất cao như núi. Mùi xương trâu nấu axít khăn khẳn bốc um trời. Những mẻ ma - di đen sánh tuôn ra cửa hàng bách hoá. Nhà nhà xách chai đi mua thứ nước ấy theo giá phân phối, chắt dè xẻn trong mỗi bữa ăn. Ăn thứ nước chấm ấy răng người nào người ấy đen xì. Chị Luyện bán hàng xấu như ma lem, bù lại ăn mặc rất diện. Một lần chăn trâu về, không kịp thay quần áo, Vinh xách chai chạy ra xếp hàng. Chị Luyện nheo nheo mắt nhìn Vinh khinh khi: “Vinh trông cũng giỏi giai đấy! Nhưng mà áo quần bẩn quá!”. Vinh nóng bừng cả tai, lưng ngứa râm ran. Không biết ai mách nước mà lúc ấy Vinh lại nhanh miệng phản đòn: “
Áo quần em bẩn nhưng ruột gan em sạch!”. Chị Luyện điếng hồn, hấp tấp đong ma-di cho Vinh tràn cả ra ngoài. Mấy lần Vinh bắt gặp chị vào buổi trưa, mắt trước mắt sau thấy vắng người là xách xô xuống ao tù vục một xô nước đầy bọ gậy đổ ùm vào thùng ma - di. “Cho đỡ mặn!”, chị đỏ mặt thanh minh với Vinh như vậy. Đã có lần trong chai ma-di chị Luyện đong cho Vinh duỗi đơ một xác đỉa. Đồng làng giờ chỉ còn vài con trâu trụ được trong giá rét, trong đó có Nghé Hoa. Nó là con trâu trẻ, bất chấp gió bấc sương sa. Trong lúc gồ lưng kéo cày, Nghé Hoa vẫn tranh thủ quay bên này ngoắt bên kia nhanh miệng ngắt những mầm lúa hiếm hoi ngoi ra từ cọng rạ. Tan buổi, nó lội xuống đầm phì phọp ăn lá trang lá súng. Nghé Hoa trở thành con trâu mạnh mẽ nhất làng Bùi. Ông Ét cày riết Nghé Hoa, bởi nó không chịu cho ai ngoài ông mắc ách. Và đương nhiên sổ công điểm nhà ông Ét cao nhất đội. Nụ cười hoa râm bụt của ông luôn nở tung trên khuôn mặt dãi dầu.

Nhưng “Trâu đỏ” đã về!

Cả làng Bùi ùa nhau ra đứng chật sân kho ngắm nghía trầm trồ chiếc máy cày đỏ chót có dòng chữ trắng “Sản xuất tại Liên Xô”. Ông Chủ nhiệm hợp tác vai đeo xắc- cốt, vung tay phấn khởi nói một hồi dài về kế hoạch sản xuất, về tinh thần làm chủ tập thể, tinh thần bảo vệ tài sản xã hội chủ nghĩa... nhưng chẳng ai buồn nghe. Mọi người đang háo hức chờ buổi cày thử của con “Trâu đỏ”.

Nơi được chọn là đồng Cửa, ngay trước sân kho. Con “Trâu đỏ” với đôi bánh lồng nghễu nghện cất tiếng vang lừng. Những đường “chần” thẳng tắp và nhuyễn nhừ khiến cho các bà các cô trầm trồ nức nở, phen này cấy mát tay phải biết!

- Mát cái con khỉ! - Ông
Ét từ sáng đứng chống cuốc trên bờ xăm soi chiếc máy cày, thấy các bà khen thế thì nhăn mặt - Nhanh thì có nhanh, nhưng mà dối bỏ bố, làm sao nhuyễn bằng bừa trâu được!

Các bà các cô được thể ghẹo ông:

- Rõ trâu đen ghen trâu đỏ nhá! Thôi ông ơi, từ nay khỏi lo “Ông cày lỏi hỏi bà cấy thưa, bà cấy thưa đáp tôi chừa chỗ cày lỏi nhá!”

Ông
Ét chẳng vừa:- , các bà thì có giăng quên đèn. Mới hôm nào thì “ Ông Ét ơi, ruộng ông bừa chị em tôi cấy cứ gọi là mát tay than thát ý”, thế mà...

Không để ý đến những đối đáp của người lớn, trẻ con chạy nhảy reo hò ầm ĩ theo chiếc máy cày, chốc chốc lại đồng thanh hát váng:

Trâu đen ăn cỏ, trâu đỏ ăn gà

Một mình trâu đỏ bằng ba trăm người

Trâu đen hết việc đi chơi...

Chỉ một buổi, cánh đồng năm mẫu đã được “chần” xong. Một buổi cấy tưng bừng chưa bao giờ có với hàng trăm xã viên một lúc. “Trâu đỏ” chuyển đồng.

Sáng ấy, Vinh cùng lũ trẻ làng Bùi tung tăng hớn hở bám theo chiếc máy cày sang đồng Gào. Sương mờ lãng đãng. Cánh đồng ngái ngủ. Vinh dụi mắt nhìn. Giữa thửa ruộng, một hình nhân mặc quần cộc, hai dóng chân khô khẳng dài lêu đêu đứng trên một ngôi mộ nhỏ, trông y một con hạc đứng trên lưng rùa. Ông
Ét!

Ông ta làm gì thế nhỉ? Chiếc máy cày chết sững. Anh công nhân thò cổ ra kêu:

- Bố ơi tránh ra cho con “chần” chứ!

Mọi người cũng nhao nhao họa theo anh công nhân. Nhưng ông
Ét cứ đứng nguyên. Anh công nhân bực bội xắn quần lội xuống ruộng kéo tay ông:

- Ông làm gì thế? Tránh ra đi!

Lúc đó ông
Ét mới thủng thỉnh:

- Tôi giữ mả!

Mọi người giật mình ngớ ra. Chết, mộ của nhà ai nhỉ? Lâu nay những ngôi mộ ấy thuộc diện vô thừa nhận cơ mà? Ông
Ét, bằng một giọng từ tốn mà da diết, chất chứa nỗi niềm xa xót của lớp hậu sinh trước tiền nhân:

- Các ông các bà sao vô tâm thế? Những ngôi mộ này không phải từ trên trời rơi xuống, từ dưới đất mọc lên, mà từ đời cao tằng tổ tỉ lập làng. Mộ nhà ai cũng thế thôi, không dính vào họ Đỗ thì họ Nguyễn, không họ Phạm thì họ Trịnh... Làng chỉ chừng bấy nhiêu họ thôi...

Rồi ông
Ét châm nhang lội ì ọp đi cắm khắp các ngôi mộ nằm chi chít trên đồng. Những đầu nhang đỏ lừ như dùi nung, như những cọc tiêu đánh dấu khu vực bất khả xâm phạm. Một thứ năng lượng tiềm tàng mơ hồ trong mỗi người dân làng Bùi bị kích nổ theo phản ứng hạt nhân. Phút chốc, những mặt người lam lũ bỗng chùng xuống, nặng trịch như một đám mây tích điện. Anh công nhân linh cảm sẽ có chuyện lôi thôi nên nhanh trí nói to:

- Bà con làm chứng cho tôi! Ruộng quá nhiều mồ mả, máy không thể “chần” được. Phiền bà con kí vào đây hộ!

Những chữ ký ngoằn ngoèo như cua bò kín đặc lá đơn thảo vội trên đồng.

Ngày hôm sau, chiếc máy cày lầm lũi ra đi trong nỗi tiếc rẻ của đám trẻ làng Bùi. Vinh cúi đầu ngẩn ngơ bước theo vết bánh lồng băm xuống đường làng thành những hình chữ điền nối nhau dài hút. Khói dầu thơm vương vất bâng khuâng. Khổ thân “Trâu đỏ”, mới được dăm miếng đậu phụ với rau muống xào mà mang tiếng “ăn gà”.

Việc đồng áng vốn đã tẻ buồn giờ lại tẻ buồn hơn. Trâu đen ngã nước. “Trâu đỏ” ra đi. Ông Chủ nhiệm hợp tác đạp xe long sòng sọc hết xóm dưới làng trên lùa hết thảy lao động làng Bùi vai cào vai cuốc đi “cày” ruộng thay trâu cho kịp lịch cấy trồng. Trưa ấy, Vinh đi đón Nghé Hoa. Ông
Ét vừa hỉ hả tháo cày vừa cười:

- Thế nào, chuẩn bị tinh thần học cày chứ? Mày mười bảy tuổi rồi nhể?

Vinh khó chịu hỏi:

- Ngôi mộ hôm nọ của nhà ông à?

Khuôn mặt ông
Ét bất ngờ khoặm lại, nghiêm giọng mắng:

- Phạn nhĩ, cơm tai! Mày học hành thế mà ngu. Mả nào nhà tao?

- Thế sao...?

- Mày đúng là đầu củ chuối! Tao phải làm thế để đuổi cái máy cày đi, không nó “chần” ba hôm hết bố nó ruộng, chả nhẽ tao ngồi chơi không? Đồng làng bằng cái lỗ mũi, trâu cày tốt!

Vinh đứng ngẩn người trên bờ ruộng còn loang lổ. Những ngôi mộ nhỏ như thúng úp lấm láp vết bùn. Chúng xưa cũ quá rồi. Những nhát cuốc hàng năm cứ dia vào sát sạt đến nỗi lộ cả tiểu sành. Đã có lần Vinh hé mắt vào nhòm một chiếc tiểu bị hở huơ ra. Chỉ có một váng bùn tanh lõng bõng.

- Cháu không học đâu!

Ông
Ét ngó sững Vinh một hồi lom lom rồi chửi:

- Mẹ cha nhà anh! Học không hay, cày không biết. Thế mày định làm gì nên ăn? Hay lại lêu lổng nhênh nhàng?

Mặc Vinh với những suy ngẫm bộn bề, ông
Ét điềm nhiên vê thuốc. Giữa cánh đồng nước đục nhấp nhô, tiếng điếu reo dài giòn tan như dế gáy.

 

*

Lại một vụ gặt chiêm thất bát. Những thửa ruộng cuốc cào nhổ nháo cho ra một thứ lúa phất phơ. Những tấm áo vá nhấp nhô dàn hàng ngang gặt lúa. Theo sau là đàn đàn lũ lũ trẻ con đi mót những bông lúa gục. Chúng lội rào rào như một bầy vịt đói, sơ sểnh là nhảy ào vào cướp. Cánh bảo vệ cầm roi quất túi bụi, nhổ cả gốc rạ bám bùn mà ném. Em Đông bé choắt không kịp tránh bị một nắm bùn tương trúng mắt, vừa khóc vừa chạy cắm ra đìa rửa mặt.

Vinh ngồi bó gối trên bờ nhìn xuống. Cậu không còn bé để đi mót lúa chịu những lời chửi mắng, nhưng cũng chưa đủ lớn để thành thợ gặt xuống đồng. Cái tuổi này ngồi yên là không chịu nổi. Đã thế nắng lại chan xuống đồng như xối lửa nên Vinh đã cảm thấy nóng mắt khi nhìn thấy một tay thanh niên nhỏ thó gánh lúa lên đường xếp vào xe ba gác nhưng lần nào cũng cố tình quệt vào bờ cho lúa rụng. Vinh xót xa nhìn những hạt lúa ít ỏi rơi lả tả xuống bùn mà nghĩ tới bữa ăn trong những ngày giáp hạt.

- Này anh kia! Anh ác vừa vừa thôi chứ!

Gã thanh niên nghe thế liền phịch gánh xuống đất. Hắn xấn tới chỉ tay vào mặt Vinh quát gằn:

-
Á à, thằng Vinh nghé! Mày bảo ai ác? Tao ác, hợp tác này ác hay ông trời này ác? Bố mày đây đi gặt lấy công điểm thôi. Biến đi, không bố mày cho cái đòn gánh bây giờ!

Hắn dứ chiếc đòn gánh vào mặt Vinh đe doạ. Vinh uất ức, bàn tay nắm chặt thoi thẳng vào cái mặt đỏ phừng đầm đìa mồ hôi một phát. Gã thanh niên tránh được vung đòn gánh nhằm đầu Vinh toan bổ xuống. Nhưng chị Sự đã vội từ dưới ruộng nhao lên kéo tay Vinh:

- Mày ra đây làm gì?

nhỉ, mày ra đây làm gì? Việc của mày là chăn trâu. Việc đồng áng không có chỗ cho mày. Vinh cúi đầu bỏ đi trong tiếng chửi hằm hè. Nắng vẫn xối bầng bầng. Đàn trâu đằm mình trong vũng bùn lầy im lìm như đất...

(Còn tiếp)

 

3 Comments Add your own

1. Đỗ viêt Định | Quê hương là gì hả mẹ ? | 16/06/2008 23:51

Quê hương là gì hả mẹ ?

Mà cô giáo dạy phải yêu

Quê hương là gi hả mẹ ?

Ai đi xa cũng nhớ nhiều?

Bạn à ! Quê hương là gì ? Bốn năm - một khoảng thời gian cũng khá dài xa quê chăc bạn sẽ trả lời đươc câu hỏi tưởng chừng như ai cũng thể trả lời đươc phải ko bạn?
Nhưng quê hương là gì mà ai " phải yêu" , mà những đứa con đi xa như bạn " phải nhớ nhiều"?

Bốn năm - xa quê chắc bạn phải nhớ quê mình nhiều lắm phải ko?

Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương
Nhớ ai dãi nắng dầm sương
Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao!

Mình dám chắc rằng những đứa con đi xa như bạn đều có nỗi nhớ quê như vậy phải ko ? Quê hương mình chỉ có canh rau muống co " cà dầm tương " nhưng đã nuôi bao đưa con như bạn khôn lớn và đi xa để lập nghiệp...Nơi đấy có bóng dáng người MẸ tảo tần lam lũ một nắng hai sương đang từng ngày mong ngóng đứa con đã bốn năm ko được về thăm quê ! Nơi đó còn có bóng ai " tát nước bên đường hôm nao ! ".......và còn nhiều lắm bạn à ....

Quê hương của mình và của ban là vậy đấy !

VIỆT NAM đát nước ta ơi !
Mênh mông biển lúa đâu tròi đẹp hơn!
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mù che đỉnh TRƯỜNG SƠN sớm chiều

Quê mình đang từng ngày đổi khác và cũng đang tưng ngày mong ngóng những đưa con đi xa như ban về thăm đấy bạn à
Tôi và Ban chúng ta đều được sinh ra và lớn nên trên manh đất quê mình tuy nghèo nhưng ấm áp tình người! Chúng ta tự hào và hãy cùng cố gắng vì mảnh đất quê minh nhé Bạn !
dvd

2. Đỗ Viết Định | Me oiii | 16/06/2008 23:50

Mẹ là người mang ta đến cuộc đời, và cũng là nơi ta trở về. Người đàn bà chân mang đôi dép ngược, khoát chiếc mền rách, như trong một câu chuyện thiền mà chúng ta có thể đã từng nghe kể, dù bao mùa mưa nắng vẫn không than van, không oán trách, vẫn chờ đơi ngày về của đứa con mãi mê trên đường đi tìm chân lý. Nếu chân lý mà chàng trai trẻ kia đi tìm là tình thương và sự thật thì chân lý sẽ không ở đâu xa mà trái lại vô cùng gần gủi. Trong tấm thân gầy yếu nhỏ nhoi của người mẹ chứa đựng cả một đại dương của hy vọng, tình yêu, sự thật và lòng vị tha sâu thẳm.

Hơn Ba năm trước, tôi có viết một bài thơ về mẹ, trong đó có hai câu đã trở thành quen thuộc:
Bài thơ ra đời trong một đêm mư O TP SAI GON sau la Thu đầu tiên mẹ tôi o que viet gui tham toi . Net Chu liêu xiêu nét chữ, bàn tay quen với ruộng đồng . Tôi viết rất nhanh, nhanh hơn khi viết những bài thơ khác nhiều. Những dòng chữ, những câu thơ đúng ra là từ mơ ước, thao thức đã ấp ủ trong tâm thức tôi từ lâu lắm, chỉ chờ dịp để tuôn ra. Tôi không làm thơ, tôi chỉ chép như có một người nào đang nhắc nhở bên tai mình

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi

Ba năm mẹ nhỉ, Ba năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

3. Đỗ viêt Định | Ky uc Mot thoi | 16/06/2008 23:48

Thuở nhỏ, cứ mỗi lần trời đổ mưa, hai chị em tôi lại sùm sụp nón mũ, lội bì bọp ngoài vườn để vồ ếch. Ếch chẳng bắt được bao nhiêu, chỉ biết cứ dầm mưa là thích. Hứng chí, chúng tôi còn ôm ngang thân chuối, khuấy tung cả vùng ao loang loáng mưa. Nhưng bữa cơm chiều hôm ấy, thế nào cả nhà cũng rôm rả với đĩa rau muống xào tỏi và món ếch rang lá chanh vừa thơm vừa giòn, ngọt, ăn đứt món thịt gà. Đã thế, bộ da ếch, bố còn căng được cho chúng tôi tròn một đầu lon sữa bò. Hong nắng cho thật se, vậy là đợi sau bữa cơm chiều, vác đi "tum tum" gõ khắp xóm. Tụi bạn hân hoan trong kỳ nghỉ hè, chẳng mấy chốc đã nhao ra kín gốc đa già, nghe hiệu lệnh trống mà chơi trò bắn bùm cho mãi đến khuya. Cứ bạ đống rơm mà ẩn cho thật kỹ. Đầu tóc, mặt mũi thơm sực mùi rơm tươi. Đêm, mẹ kẽo kẹt phấy chiếc quạt nan, hít hà mùi lúa mới trên tóc con mà say giấc.

Khi tôi Vao TP HCM cũng vào ngày trời mưa. Bố mẹ kẽo kẹt đạp xe đưa tôi ra bến ô tô. Xe chuẩn bị chạy, mẹ dúi vội vào tay tôi gói xôi gà còn nóng hôi hổi, hai mắt đỏ hoe. Đây là lần đầu tiên tôi đi xa nhà, thử sức vào một cuộc đua đầy khó nhọc. Bố vỗ vai tôi rất mạnh - ông chỉ làm thế với những người bạn thân của mình - và mỉm cười: "Cố lên nhé, thanh niên!"
Bây giờ thì bố mẹ tôi đã gia. Nhà cũ đã được sửa lại nhiều. Làng cũ đã thay doi nhieu. Tôi bề bộn với rất nhiều công việc và dự định nơi đất khách. Nhưng trong những giấc mơ của tôi, tôi vẫn thảng thốt giật mình, nghe mơ hồ như có tiếng trống ếch tum tum và tiếng mưa gõ bong bong xuống những chiếc thau giăng hàng xuống nền nhà. Lại thấy như mình đang nằm trên một con thuyền cũ, nghe mưa thao thiết

Leave a Reply

Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)