Giá trị châm biếm (Entry của một blogger ngoại quốc)

By

Mấy ngày nghỉ lễ Cua tôi lang thang trên mạng và tình cờ lạc vào trang của Joe một chàng trai Canada. Đọc những Entry tôi thực sự kinh ngạc về trình độ sử dụng tiếng Việt của Joe. Anh không chỉ dừng lại ở việc dùng tiếng Việt như một công cụ giao tiếp thông thường mà đã làm chủ nó để sử dụng trong công việc nghiên cứu. Cảm giác của tôi khi đọc blog của Joe là vừa thích thú vừa…xấu hổ! Mình là người Việt chính cống sống đã gần nửa đời người mà xem ra ngôn ngữ lại cằn cỗi nghèo nàn hơn anh chàng ngoại quốc đến Việt Nam mới được mấy năm. Xin post lại bài viết của Joe (nguyên bản) để tỏ lòng khâm phục một blogger nổi tiếng.

Giá trị châm biếm

(Entry trên blog của Joe)

 

Lúc đầu mình định mở bài này bằng câu:“Vì văn hóa Phương Tây đã có một ‘lịch sử châm biếm’ lâu dài và phát triển nên có lẽ mình có một cái nhìn khác về vấn đề này.”

Tuy nhiên nói vậy là không hợp lý. Chính Việt Nam đã có một “lịch sử châm biếm” rất lâu dài và rất phát triển không kém gì Châu Âu – từ Hồ Xuân Hương trước kia cho đến Nguyễn Huy Thiệp ngày nay. Và đó là không kể những người ở giữa nhất là Vũ Trọng Phụng. Thế là mình sẽ mở bài bằng kiểu khác:

More...

Đêm ba canh - Phần 2

By

ĐÊM BA CANH

 

Truyện ngắn. Viễn Sơn

_________________

(Tiếp theo và hết)

Bên bếp lửa gập cái võng để gối đầu người gác rừng lại ngủ. Nằm cạnh ông trằn trọc trong khiếp hãi mới rồi - cô gặp lại mình trong trận đói rét khủng khiếp ngày xưa. Đói rét - lại một đêm khốn nạn tới với cô. Không một đồng tiền trong người không tìm được việc gì làm đã bốn hôm rồi cô đói và rét. Đêm trong cái chợ mà cô không biết tên tối om vắng quạnh. Gió bấc thổi phù phù. Gió bấc thổi qua một thị trấn không biết tên; thị trấn ấy nằm giữa một vùng toàn là núi không biết tên là núi gì.Rúc phứa vào đám chân cẳng thì ra từ những ống quần đàn bà trong đống bao gai lớn nhỏ đủ cỡ. Cô chìm vào giấc ngủ để quên đi đói rét. Trong giấc ngủ rũ liệt cô thấy mình bồng bềnh trôi đi xa xa.Choàng tỉnh dậy vì lạnh ai đó vừa dội nước vào mặt cô! Tóc bết trên mặt cô xiêu vẹo đứng dậy từ trong bao giữa tiếng cười hô hố của bốn thằng đàn ông. Râu tóc quần áo và hô hố của chúng nó mỗi đứa một kiểu - dị bợm! Lẽ ra phải nhào chạy thì cô lại ngồi phệt xuống. Đói rét làm đầu óc cô chuệch choạc mắt lử khử nhìn chúng nó. Bốn cái hốc râu ria hô hố kia chợt tịt ngóp trước tiếng guốc cao gót đang quạch quạch đi tới.

More...

Đêm ba canh - Phần 1

By

Những chi tiết độc đáo. Yếu tố Sex bạo lực…được tiết chế vừa đủ. Chuyện xảy ra ở một vùng sơn cước. Không khí hoang sơ gợn lạnh được tạo nên nhờ hệ thống từ ngữ dày công sáng tạo gọt rũa và có phần tỉa tót. “Đêm ba canh” có dáng dấp một Bon-sai. Truyện đoạt giải Tư trong cuộc thi truyện ngắn Văn nghệ Quân đội 1998-1999.  

 

ĐÊM BA CANH

 

Truyện ngắn. Vin Sơn

____________________________  

Đêm thiêng sơ rút lên ngọn cây những bóng quái rợn chập chùng. Ánh sáng lân tinh của nấm độc của ẩm mốc của côn trùng phát tiết thoắt ẩn thoắt hiện như từng tiếng khóc âm u gợn dựng. Tiếng sột soạt thoảng hoặc của những con thú ăn đêm nhói lên như tiếng gậy vụt gió - đuổi vào tiếng bước chân thậm thạp vấp váp của một con người.

Run lên lặng đi và hào hển ực nghẹn giữa đêm sơn cước mênh mông - con người ấy đang địu trên lưng một con người bé bỏng thiêm thiếp lả đi dưới búi tóc dầy.Một tiếng súng chóa lên ở khoảng rừng kề bên - bóp ngoáo lấy tiếng bước chân! Crụp! Hai đầu gối của người đàn bà khuỵu xuống vạt cỏ cây. Giữa bầu im lặng vừa đặc lại - một tiếng kêu ngợp trong mũi và nước mắt run rợn loang lên:

- Cư… u… ứu… cứu tôi với!

More...

Làng xa

By

LGT:

Tốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du khóa 3 hai mươi năm cầm bút ba lần nhận giải cao qua ba cuộc thi truyện ngắn của Tạp chí Văn nghệ Quân đội vậy nhưng cái tên Đỗ Văn Nhâm luôn ẩn đi tránh xa văn trận ồn ào. "Kính chữ" đó là quan niệm văn chương của ông. Những ai nóng vội và hời hợt rất dễ bỏ qua lối văn nghiêm cẩn và hàm súc đến độ kỳ khu. Truyện ngắn "Làng xa" đã in trên Văn nghệ từ năm 1988 qua gần hai mươi năm nó luôn được những người trong nghề nhắc nhớ. Riêng cảm nhận kém cỏi của tôi "Làng xa" là một trong số truyện ngắn hay nhất của Văn chương Việt Nam viết về chiến tranh. Chiến tranh được khúc xạ qua một ngôi làng của vùng chiêm trũng không có bóng dáng lính tráng không có tiếng súng trận ùng oàng nhưng độ dữ dằn khốc liệt lại in hằn qua những biểu tượng ám ảnh.

Làng xa

Truyện ngắn của Đỗ Văn Nhâm

__________________________

                                                        "Cổ mạch hàn phong cộng nhất nhân..."

                                                                                                     (N.D)

- Chủ tịch xã về rồi đấy. Thuyền ông ấy kia kìa...

Không biết ai thốt lên đầy lo âu. Ai thì cũng vậy thông báo nọ đã được phát ra đấy là điều chính yếu. Đám thợ làm cỏ thẩy đều dừng tay nhìn cả về làng.

Giữa mùa nước nổi nom làng như vạt bèo nát đang trôi. Trôi vật vờ ra mạn biển mỗi lúc một xa thêm cộng đồng xóm mạc phía sau đê. Con đường duy nhất trở về làng đã chìm lút dưới nước chỉ còn hàng phi lao trồng dọc ven đường thoi thóp nhoi lên. Nương theo dẫy lộ tiêu xanh nọ có một chiếc thuyền nan đang cưỡi sóng lướt về. Làng ta đấy ở cuối hàng cây nước vây tròn bốn mặt ngó ra nơi nào cũng sóng. Đi đâu về đâu đều phải lụy vào thuyền.

More...

Bến khách

By

Bến khách 

  

Truyện ngắn. Dương Hướng

____________________

 Trưa hè oi nồng. Gian quán liêu xiêu bên bến Vạn Gia. Tiếng nhạc sến từ nhà hàng karaoke đầu bến nghe não lòng.   Gương mặt Chiều héo hắt khi nhìn người đàn bà bất ngờ xuất hiện trước cửa. Người đàn ông đang ngồi bên Chiều trong quán hàng ngỡ ngàng nhận ra vẻ hốt hoảng của Chiều. Bữa nay cô em đã có đủ cho chị rồi chứ? Giọng người đàn bà lạnh như đá mắt liếc láu người đàn ông ngồi cạnh Chiều.

More...

Xó núi

By

Xó núi

 

Truyện ngắn . NGUYỄN THỊ CẨM

_____________________________

Những cơn gió vào đây để quay đầu giống như ôtô đổi chiều đường trên phố. Quanh cái hẽm này cây cối chỗ nào cũng hong hóng về phía con đường bé tẹo hệt một con giun ngoằn ngoèo. Chó thì phải chơi với chuột vì không có mèo gà và ngan dăm con chẳng có gì chơi cứ buồn thiu thỉu. Lễ tết thi đuổi bắt với cô chủ đứa nào thua trước thì lên bàn thờ.

More...

Lộc trời

By

LỘC TRỜI

                                                                                                                                                                                    

Truyện ngắn. Nguyễn Thế Hùng

___________________________

Gió không còn thun thút thổi trời vẫn rét ngọt nhưng hình như man man đâu đó đã có hơi ấm. Đêm măn mắt đã bay đầy nhà báo hiệu hoa xoan bắt đầu bung cánh thì trong chuồng đàn hươu sao cũng dần trút bỏ bộ áo ấm lông bông để khoác lên mình tấm áo màu vàng óng ả điểm những chấm sao trắng thẳng tăm tắp mượt như được thoa một lớp dầu bóng. Hươu đực bắt đầu dồn sức cho những cú và đầu vào gióng chuồng va mãi đến khi bật nắp đế để cho một mùa nhung mới. Còn hươu cái cũng ngúng nguẩy cái đuôi ngắn cũn cỡn ướt chèm nhẹp trêu ngươi gọi mời. Mùa tình đến. Cũng vào độ đó ông nội tôi lại lấy cây cưa cung cất từ mùa trước xuống tỉ mẩn mài mài dũa dũa. Còn cha tôi dậy sớm hơn mọi ngày mải mê luyện lại những miếng bắt hươu gia truyền. Mẹ tôi chuẩn bị than củi chim chim với chiếc thau mẻ để sấy nhung.

More...

Tiếng hát mẹ tôi - phần 2

By

Tiếng hát mẹ tôi

Truyện ngắn . Hoa Sơn

___________________

 (Tiếp theo)

Mẹ tôi lớn lên được đi học trường làng một trường tiểu học có tiếng của vùng tự do trong kháng chiến chống Pháp. Bọn trẻ con phát hiện ra đầu tiên mỗi lần bé Thắm - mẹ tôi cất tiếng hát líu lo là lũ chim rừng kéo đến tới tấp đông như trẩy hội xung quanh hót râm ran. Bọn trẻ cứ mỗi đứa một khẩu súng cao su đeo toòng teng trước ngực bám riết lấy mẹ tôi như cái đuôi vướng víu chúng chờ chực tiếng hát mẹ. Bọn trẻ dùng thịt chim nướng dụ dỗ mẹ tôi hát gọi chim đến. Mẹ lắc đầu: “Thắm không ăn thịt chim tởm lắm! Răng các anh ác rứa? Răng không để chúng hót cho vui tai?”. Một đứa trẻ ranh mãnh trả lời mẹ: “Đây là những con chim ác độc. Chúng phá hoại hoa màu bắt gà con. Tệ hơn có những loài bắt cả gà mạ”. Mẹ tôi im lặng. Đứa trẻ nói tiếp: “Thắm nghe người ta hát chưa? Chim cu ăn đậu ăn mè. Bồ chao ăn lúa chích choè ăn khoai. Đúng không?”. Mẹ tôi gật vì mẹ cũng hay hát câu ca dao ấỵ Một đứa trẻ khác đế thêm: - Chim có khác chi gà. Hai con trống tức nhau chúng chọi nhau đến chết cả hai. Lúc nớ không cần bắn cũng có thịt chim để ăn.

More...

Tiếng hát mẹ tôi - phần 1

By

ĐTT: Kể từ hôm nay dotienthuy.vnweblog.com sẽ mở thêm mục "Văn cung tiến". Không dám nói đây là những tác phẩm "hay" mà chỉ nói là "lạ". Mà đối với các độc giả đọc nhiều thì việc "vấp" mắt vào một trang văn "lạ" đã là một thích thú. Đầu tiên là truyện ngắn "Tiếng hát mẹ tôi" của Hoa Sơn một tác giả "mới tinh" đúng nghĩa của từ này mặc dù năm nay anh đã ngoại năm mươi.

Một buổi trưa trong đống bản thảo cao ngất gửi về VNQĐ tôi bỗng nhìn thấy một trang thư "hổng giống ai" kẹp ngoài bản thảo một cái truyện ngắn có cái tên cũng "hổng giống ai"- "Cành cây mà mắt rắn". Tác giả Hoa Sơn rất "thật thà khai báo": Mới học viết văn mới chỉ được in truyện ở tạp chí Nhật Lệ chưa được in ở các tạp chí tỉnh bạn và Trung ương... Tôi đọc bản thảo và vô cùng ấn tượng. Một giọng văn lung linh huyền ảo đậm chất cổ tích dân gian. Mừng rỡ bốc máy hỏi: Anh có đọc Gabriel Garcia Markez? Câu trả lời: Tôi có biết ông két kiếc chi mô? Tôi làm nghề thuốc nam. Tôi hay đi rừng hái lá thuốc gặp chuyện hay hay thì viết lại chơi...Truyện "Cành cây mà mắt rắn" đã được in ngay ở số 654-tháng 3-2007; và đây là truyện thứ hai của anh được trình làng trên VNQĐ ở số 670-tháng 5-2007. Xin trân trọng "cung tiến" quí vị và rất mong được chia sẻ!

_____________________________________________________________________

Tiếng hát mẹ tôi

 

Truyện ngắn. Hoa Sơn

_________________

 

Tiếng hát mượt mà của mẹ tôi kể về ngày trước. Mẹ hát tôi hình dung được cảnh nhà ngoại rõ mồn một. Căn nhà gỗ sến ba gian lợp lá cọ ngâm bùn lưng tựa vào quả đồi trồng đầy cây cọ xoè ô mặt ngoảnh ra sông Lan trong vắt. Dòng sông len lỏi giữa vùng đồi xen kẽ những cánh đồng nhỏ nước lặng lờ không buồn chảy. Trái với sông ở vùng đồi chim hót râm ran.

More...